《自白龙崖趋泸溪述所见》拼音版

清代李良年

báilóngshùsuǒjiàn--liángnián

juélínxúncuìjiāngàn

yúnshuǐxiāngyìngqīnghuīcháohuàn

shífēidīngzáoqiànkōngnǎibǎibiànsuōleshìyuèshǐbàn

huòkǒuquēhuòbèngjǐnduàn

lòuwǎntōngzhōngzhàngshùruòpàn

shìjuéfēiniǎokuīyīngshānguǐcuàndìngyóujìngchǐzhàn

chuāngdùnshèbàigěngliàn

zònghéngbǎinèiyǎngshìwèixuàn

huīshǒumènghuàn

zhǎngniánhuàchuàngbǎojīngluàn

wànzǒukōngcūnrénqiáocuàn

liáoqiàoxiátǎnxiǎntóngguàn

yuánguàchuípàn

láizhāishānguǒyǐnyōujiàn

shēngháiliàngyóutàn

shàngxiǎngqínshífēihuāngmàn

zhéyīnyǎnghàiliáowénjiàn

sāngtiánruòwèihǎilóujiàn

李良年简介

唐代·李良年的简介

(1635—1694)清浙江秀水人,字武曾。诸生。与兄李绳远、弟李符并著诗名,时称三李。又与朱彝尊称朱李。诗初学唐人,持格律甚严。古文长于议论。曾举博学鸿儒科,罢归。有《秋锦山房集》。

...〔 ► 李良年的诗(143篇)