《锡兰岛卧佛(其三)》拼音版

清代黄遵宪

lándǎo((sān))--huángzūnxiàn

jiēmièshìjièyǎnjǐnmiè

zuìxiānwángshěchéngchánshī

jiāānánjiésuǒshuō

ěrláibǎiniánjiànhuìshè

héngzuǒyòuliújiānchuíshēngjué

hòuāwángyán

néngwànguǐshénzàowàn

guóshījīnbǎngguóménjiē

jiǔshíliùwàidàoqúnyánqiè

qiǎnzhūzifēnshòushíwàn

běiyǒuyuèshìxiānzhàoguóyuè

kāizhēhuìyùn广guǎngzhǎngshé

hànjiātōng西shēngjiàoyuǎnxiāngjiē

jīnrénmèngbáilái

shéngxíngshāláiwǎngzhǒngxiāngniè

zǒngchíqiānzhòngduō

huáyántōngfànzhòngtuīqínluóshén

hòufēnlùnzōngpàiliúbié

yàozhīguòcāngjié

nányǒushīziwángzáochìtóng

dāngshídōng西shāngtōngrén

dànchēngzinéngguǐluóshā

suì使shǐzhūtiānjīngmǎnzàishāngrénqiè

niǎohuìzizhōuwèiguǐxìngáiqièwénshuōxīnwèishā

làiyǐng

guózhǔzhēngjīnfēihòutuō

zūnguòtiāngāogōngqiānbáidié

zòufànyīnsòngtīngfānsēngjué

xiàngláiwénshēnrénbànzhesēng

hǎiláihuākāi

yánwénshā

shíniánqínmiàndēngchuánxuě

zhízhǐběnláixīnshēngyòngbàng

fēidàojiāliúhuìzhuāngliè

jìng使shǐsòngzhū沿yánshìpiāoqiè

zuìzōngbiéjiětuō

shēngmièshēnránhuó

西tiānzàiwánggāohuángjīn

qiānbǎizhānqiúzhǎngbàishàng

西róngquǎnyángxìngshārénliúxuè

nánnánsòngjīngshēngjìngnéngxiāoshā

cángwèifānshìbiān

jīnbēnpínggǎiyòngjīnjiā

lùnxiàngjiàoqúnyóuzhènshè

zōngsuǒzhàolínjìngguòjiǔzhōukuò

nándàozhūqióngběi

dōngběntiānhuángjǐnsēngdié

fāng齿chǐyíng

rényuánmǒushìjiànjié

zhuāngshìjīnjiēgōngshíbáiyínquē

dàohǎiránzhīyóuzhènléixiǎngjīn

xiāngyúnchuángfānyúnjiǔtiānjiǔchè

bǎishīxiàngbiànyíng

wèigōngshèngdāngqiānwànjié

yǒuguólàijīnōuyǒngquē

zhī西mǎishǒuchícùntiě

jiàngshēngdànjǐnjiéduó

黄遵宪简介

唐代·黄遵宪的简介

黄遵宪

黄遵宪(1848年4月27日~1905年3月28日)晚清诗人,外交家、政治家、教育家。字公度,别号人境庐主人,汉族客家人,广东省梅州人,光绪二年举人,历充师日参赞、旧金山总领事、驻英参赞、新加坡总领事,戊戌变法期间署湖南按察使,助巡抚陈宝箴推行新政。工诗,喜以新事物熔铸入诗,有“诗界革新导师”之称。黄遵宪有《人镜庐诗草》、《日本国志》、《日本杂事诗》。被誉为“近代中国走向世界第一人”。

...〔 ► 黄遵宪的诗(847篇)