《雷电行赠宪卿何公美其伐也》拼音版

明代李梦阳

léidiànxíngzèngxiànqīnggōngměi--mèngyáng

huángchénzéizhànyuánniánniánchúléidiàn

jūnhòuzhītiānwēiqiánzéihuáiyángchuān

zuózhězéishēngdōngyǎnzhōngjiǔsōng

zhuǎnzhànshìguǒchìzhǎngmáojiànliùshígōng

suīchénfēirènzhòujiēbáiyǐngjiéhuǒxiāoliánhóng

shēnglíngwèi饿èzhōngyuánshāhuíchūn鸿hóng

shízhōngchéngbǐngyuèchūshìmièzéi

sānjūnzhuàngyuánlǎoyóuzhūjiāngxiánzūnzhàngrén

kǒngmínglúnjīnshǒuyángqīngqiújǐnyǎn

jīngcǎizēngzhūquèzhìyùnyònghuòcānbáiyuánshù

xiànzhènzhífēngsǎozhuīběizhīfēngjiù

èryuèshuòzhènguījiādàotáohuāzhàotiě

qīngchéngjǐnchūniúyángkàolǎozhēngyíngjǐnxiù

zhēnsuíyángchóuyúnhuàzuòqīngyúnfēi

jiéwéntiānzidòngmǎncháogōngjiàngbāochì

báijīnzēngníngchóulíngyānkànhuà

李梦阳简介

唐代·李梦阳的简介

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

...〔 ► 李梦阳的诗(2155篇)