《承恩堂为少师吏部尚书蹇公赋》拼音版

明代杨荣

chéngēntángwèishǎoshīshàngshūjiǎngōng--yángróng

shènghuángtàiyùnshìdàodēnglóngpíng

qiúhuàtángbìng

rénēnchénxiàmiǎnxiàozhōngchéng

xiégōngqínzànhuīhuàhóng

yōuqúnxiáncuìyíngtíng

wéigōngguóyuánlǎoxiāncháozhehuīshēng

jīnglúnshuòyínliàngtuīyīng

jiǔzhòngjuànzhùbǎijiēxíng

ēnlàichūshùbiǎoqīngzhēn

nǎimìngxiāngzhìzháidāngnánchéng

táojiānlūnliángsuǒwèijīngyíng

bǎixīnzòugōngyǒuchéng

ránchéngjiǎzhòngménshùgànjīng

huácǎichéng耀yàolúnhuànguīzhìhóng

yàncháoguìsuìchéngēnmíng

huánghuángjiēbiǎnfěikuāshìróng

gōngxīnxúndàokuìbāngjiāzhēn

wéizhìshìzuǒshāngrènāhéng

zhìjūnyáoshùntuīshùmáng

yǒuhuòránjiùzàiyīng

yòulínglǎosuǒniànzàicāngshēng

cháng广guǎngshàlièzhìqiānwànyíng

zhūhánshì使shǐsuìhuānqíng

wéigōngmíngzhǔyùndāngjiāhēng

chóngmàoshìshèng

fāngjīnhǎinèiwàishēng齿chǐzhēngzhēng

shīzhòngwǎngshèngbìngwèinéng

zhōuwéndiànxiàhuìàixiānqióng

zhònghuábǎozhìzhìtóngjīngjīng

shèngchāoxiánzhéwèigōng

qiānzàizāoliùqīngníng

shàng广guǎngshèngrénhuàshèngliúxíng

xiáěrzhānbèiōusònghuángmíng

shǐzhōngdūnniàn鸿hóngēnshìyǒngchéng

杨荣简介

唐代·杨荣的简介

(1371—1440)明福建建安人,字勉仁,初名子荣。建文二年进士。授编修。成祖即位,入文渊阁,令更名荣。多次从成祖北巡及出塞,凡宣诏出令,及旗志符验,必得荣奏乃发。累官文渊阁大学士。永乐二十二年之役,抵达兰纳穆尔河,不见敌,议进止,惟荣与金幼孜言宜班师。帝从之。中途,帝卒。荣与幼孜以去京师远,秘不发丧。仁宗即位,累进谨身殿大学士,工部尚书。宣德元年,汉王朱高煦反,荣首请帝亲征。加少傅。正统三年进少师。荣历事四朝,谋而能断。与杨士奇、杨溥同辅政,并称三杨。卒谥文敏。有《后北征记》、《文敏集》。

...〔 ► 杨荣的诗(452篇)