《赠张尚书四十韵》拼音版

明代蓝智

zèngzhāngshàngshūshíyùn--lánzhì

huánghuátiānzi使shǐwéncǎishàngshūláng

línzhǐ西ruìlóngguāngběidòubàng

èrxīngzhànfēnshíyuèbàokāiyáng

hǎiqīngsāndǎotiānwēijìnghuāng

zhāyíngwàngjuéyòngzhāngliáng

jiànjīnlíngzhānjiéguāng

tiānchífèngzhàolínglóngxiāng

dāngníngláoxiāogànānbiānzhànggāng

jiānghuáicǎomǎngjùnshàngcháiláng

hàndàihuángjīnluàngōngsūnbáikuáng

cháotíngzhēngjiāngshuàifényáng

qíngǒngxiāofēngsuìqīngdàoliáng

jiāngpíngtiānshīqiànhǎikuòjiāng

zhúshēngxiāngyīngtóubiānshìdāng

yóujiǎxuéqiěshēncáng

shàngpínglíngèshāzhāng

jūnjiānshuǐxiǎochǒuchénghuáng

jìngduōliúxuèxiōngshàngguǒchuāng

nòngbīngliánhǎifénkūngǎng

chēng怀huáiyuǎnyóuláijièshāshāng

xīnwéiyǐnbīngshìgǎnchāng

guāngàitōngnánlúnxiàshuòfāng

tóuróngjuéjuǎnjiǎyínzhāng

shùnsānmiáozhōuxúnliùpèiyáng

mǐnkāidàojiǔyǐnzhōuháng

xiānguǎnyānxiáwǎnjīngshùliáng

dāofànàiqīnglùngěngnánwàng

cǎndàngànxiāotiáohànchǎng

yángxióngpānyuèbìnmáocāng

zhuàngzhìgānlúnluòyōu怀huáibèiáng

zhōngxìnghànxiǎoměixuānwáng

huàyúntáijùnōuhǎikāng

huángjīnshōuyǎoniǎoshígànjiāng

quǎnshēnyòngjiāngxìngzhǎng

réncóngbáimàofāngshìqīngnáng

kuíhuòzhōngqīngsōngyúnjiǔàoshuāng

miùméngsānchóuhuǎnjiǔhuícháng

dàichúfēngwéiyīngzhìfènghuáng

niúshāngbáishíàicānglàng

gēngdiàojūnháizuǒmiàotáng

蓝智简介

唐代·蓝智的简介

元明间福建崇安人,字明之,一作性之。蓝仁弟。元末与兄往武夷师从杜本,绝意科举,一心为诗。明洪武十年以荐授广西按察司佥事,以清廉仁惠著称。其诗清新婉约,与兄齐名。有《蓝涧集》。

...〔 ► 蓝智的诗(349篇)