《怀古一百韵寄张敏之》拼音版

元代耶律楚材

怀huáibǎiyùnzhāngmǐnzhī--chǔcái

xìngwángqiānshìshèngpíng

gǎnhènkōngxìngtànbēiyínnǎishī

sānhuángchóngdàozhòngrén

fèisānwángxièquánxìng

fénshūxiánkǒngmèngjùnyònggāo

zhèngchūrénluànshēnwángguósuí

āfángxiūxiàngwèilíngzhī

ǒuzhēnjìnzhǎngchéngxìnmánwèi

zhǐzhīqínshī鹿juéchǔwángzhuī

yuēsānzhāngēnchuíbǎi

hànxìngxuéxiàowénzuòdiǎnzhāngshī

zhōngxiàqióngbīngrǎng

jūnēnshāoshīliúshìnánshuāi

xīnshìsuīxìngnánzhēnrén

wèijiāngfènlíngxiànhuāng

zéiziquánhànjiānchénzhùméi

sāncháozhìdǐnghǎiruòfén

cáifèngshānyángzhǔshēngshī

zhòngmóumèngliàngbèicáo

wéijìnchéngtǒngpínghùnwéi

yǒuchūzhōngxiānzhìluànshuí

chánbìnchōnglányángchēràozhú

sūnmóuyuǎnshénwěichīér

guóshìguījiāoshìmínxúnròu

wèirénmèishūmàiwénwènguān

wèiguànchángjiàncéngzhī

yúnrǎorǎngliùdàidiànbēnchí

chuānliúxīngxuèjiāoyuányànshī

tiānguāngfēn耀yàolièguāshí

shùdāngguīchúzànjiǎsuí

西chuíkāishànshàndōngtǎogāo

luánjiàjiāngguólóngzhōufànbiàn

jǐnfānzhēshuǐmiànfěnlàngméi

cángjīnshēnglíng

dàozéitiānxiàzhāngzòujìnzhōng

hǎinèikōnglóngzhàndōngyǒufèng姿

yuánróngzhǎnyīngquǎnjiézhùxióng

fèngbiǎozūncháomìngzūnwángjiàn

jīngyíngdàoshǒuchánràngtuōjūn

háozhéguīgòuyàohuāng

tàizōngzhēnlìngzhǔzhēnguānyǒuhuángguī

zhèngměikāiyuánzhìéchéngtiānbǎobēi

jiāngháilínlǐngtái

lièfēngsānguóchántóuài

shangyóuwèihènláichí

kòulíngdānquējūnwángshěcuìméi

liǎngjīngzéidǎngmièfāngzhènzhòngquán

zhūyuánkāntànshíliúchī

jiǔzhōuzhònggòuluàndàijiànhuāng

liáosòngfēnnánběiwēngsūnjiǎng

xuānfēngchǐjiàozhǔyōngbēi

bèiyuējuélínhǎoxìngshījièkòu

xuánzhīsàngchún齿chǐshìchèfān

shīrénjiēyuànméngchénhuǐzhuī

liáojiāzūnhànzhìkǒngjiàoxuān

huànruòwénzhāngbèikāngzāizhèngshì

cháotíngyángǔnmiǎnjiāomiàozòuxūnchí

xiàolièwēnchíshèxíngyíngzhèng

nánzhōuzǒuzhūguówèibiānchī

tiānzuòjiāorénshàngcháoxiānpànhǎi

wèizhōngsānbǎimiǎncháowēi

绿jīncháosānggān

hòuliáoxìngshí西tǒngguī

wànwēishēngzhènbǎiniánmíngjiàochuí

yuánpíngsòngyīnzōng

zhìguóchóngwénshìxiánshàng

bāngchāngjūnluòruìliúqīng

dìngmínxìngyǒngmíngchāngshì

zhōngjǐngyuèmǎnguāngkuī

zhǒunánqiūmiàohuī

běicháotiānyòunánguóchuāng

tiānziqiánxúnshòuzōngchényánshǒu

shān西jǐnjīngzhǐshuòbànchái

shíjǐnmóuānchūbīngléizhī

zhǎngwéizhòngshùjiǔkùnzàizhōu

tàishēngqiūcǎoyóu

zhōngchénquánjiézhòngjiànghuī

wénxiànshēngsānzidōngdānzhī

mínghuàbǐngxuéwèi

xiàopéngchuíbìnshuíliánxuěmǎn

yīngzhǎnggǎnkǎisāoshǒujiē

chēgàizhīchùguānwènāshuí

tiānmíngxiàzhàozhītōngshī

rènzhuāngqínjiàndēngchēzhísuí

qiónghuòbáihēi驿bànhuáng

féiluánbáiqióngjiānggānshì

tiānshānliánběihànhǎiguò西

tiānqióngxièshénbīngguòyuèshì

gǎnēnchéngshèngchìzhùdàoxún

chūnduōhóngshùqiūzǒng绿bēi

shējiǔyǐnsuífēnyǒu

quǎnyuánlínguǒ

chōngjīngguāngcànzhǔfànhuáliúshi

shèngfāngqīngmíngjūnyīngtuī

lóngtíngchényuánmiàoxiànmíng

wànguócháojīnqiānguānlièchí

qiúxiánwèitiǎnchéng

cáizhēnwèiqiàndiānwēijiěchí

yuàncóng鹿xìngliànfènghuángchí

tóulǎoshuíwèibànhuángshānyǒumǐnzhī

耶律楚材简介

唐代·耶律楚材的简介

耶律楚材

耶律楚材(1190年7月24日 —1244年6月20日),字晋卿,号玉泉老人,法号湛然居士,蒙古名吾图撒合里,契丹族,蒙古帝国时期杰出的政治家、宰相,金国尚书右丞耶律履之子。1215年,成吉思汗的蒙古大军攻占燕京时候,听说他才华横溢、满腹经纶,遂向他询问治国大计。而耶律楚材也因对金朝失去信心,决心转投成吉思汗帐下他的到来,对成吉思汗及其子孙产生深远影响,他采取的各种措施为元朝的建立奠定基础。乃马真后称制时,渐失信任,抑郁而死。卒谥文正。有《湛然居士集》等。

...〔 ► 耶律楚材的诗(729篇)