《与李中舍应祯同饮时晹邸归叠前韵》拼音版

明代李东阳

zhōngshěyīngzhēntóngyǐnshíguīdiéqiányùn--dōngyáng

jūnbiéjīnghuásānjiàndōng

yuǎnyóujiānghǎishěnkōngméng

xiāngféngwènzhōngshuōyōng

shēngduōnányōuhuànwèifánlóng

róuchángjiéchéngcùncǎnróng

āiqínduànshāngcóng

jiēziwèisuǒzāoliángtóng

wēishuāngjiàngpíngxiǎngyīngshānyōng

zàisāntànduìzuòliǎngfēng

jūnwèikōngzhōngzuòqiángxiàqióng

míngyàndiàobēiqiūfēng

chóuchéngzhèngxiǎnjuénánwèigōng

xìngdāngzūnjiānlàiniègōng

hóujūnxiāngyànláidōnglíndōng

yǐntàibáiqīngtánshèngwángróng

dāngyánlièshèngzhuànlùnmàicōng

shānxiáobǎizhǒnghǎicuòqiānpánzhòng

ménxièqiǎnkuīyuányōng

jiěyāojiānzhíshàngcōng

fāngzhūzuìliǎnkāiróng

yǎngshìtiāngāozuòjuéyúnkōng

xìngkuángliǎngxiùxuánpéng

xiàngfēizhǔxiángǎnānsuǒméng

jiǔhānchūshījuǎnzhìcànchōng

fēihuángshānhuòzhěwénzhōng

chūjuéhóngshuǐshìchóngxiōng

yòuzhòutiānliètiānchítōng

dēngáobèinièsānshānchóng

zhūguāngzhàohǎiyuèxiàchèfénggōng

nǎibànghāoshānshàngsōng

táo姿mèiértóng

xiàngláiwàngshīxiàohǎiwēng

kuángyánjiǔkǒuǒuwèigōng

bèizhǒushǎocóngróng

yányǒupíngwèizigōng

shèngxīnbàiyǒugōng

jūnkànguóshǒuzhìxióng

shuíyúnwánzuòwànzhìfēng

hóuxiānránxiàowèiwèinóng

tuīshǒujūnhuāncāngtóng

láifēngliúshìduōchūwénzhāngzōng

ruǎnliúmièjìnggōng

huánhuánbiànjiāngjūnjiáwèizhīhóng

zhìjīnxiǎngfēngcǎi齿chǐshéshēnghánfēng

níngjiāngliànyànbēilěiwěixiōng

guóchūhuìwángshīzàikōngdòng

pínniánzhíshuǐhànjǐnjīngyíngzhōng

wēiguānjìngshìzānpèisuícháozhōng

píngshēngdīngkuìliǎngshígōng

xiàotánkāikǒuchénshìzhēnnánféng

cóngjièdānshìshènqióng

李东阳简介

唐代·李东阳的简介

李东阳

李东阳(1447年-1516年),字宾之,号西涯,谥文正,明朝中叶重臣,文学家,书法家,茶陵诗派的核心人物。湖广长沙府茶陵州(今湖南茶陵)人,寄籍京师(今北京市)。天顺八年进士,授编修,累迁侍讲学士,充东宫讲官,弘治八年以礼部侍郎兼文渊阁大学士,直内阁,预机务。立朝五十年,柄国十八载,清节不渝。文章典雅流丽,工篆隶书。有《怀麓堂集》、《怀麓堂诗话》、《燕对录》。

...〔 ► 李东阳的诗(1613篇)