《读顾亭林先生遗书一百韵》拼音版

清代周龙藻

tínglínxiānshēngshūbǎiyùn--zhōulóngzǎo

jīngshùzhìzhīběnshìgònglóng

míngzhōnglínshǎogēn

diāochóngliúdūnpánfèngshuài

huáérsàngshíyǒuzuòsuǒsuì

zhīyánpiāolièfánwénfēnzhī

chíbèishìyòngqiānbǎièr

ruòfēichúnshēngyóuhuōfēn

éétínglíngōngyóuxìnglíngguāng岿kuī

yòuyǐng姿wànjuǎnlǎnshí

lǎojuànjīngqióngliù

wéihànyǒuzhuānménjiādàixiāng

páihòuláijuéxuéhuì

shíshěnxiàngshùwángshèchūnqiūfèi

tuōjiǎnshīguàlòushúzhuì

shùgāogèngxīnjīngsǎo

duōzāijiàohuàyāngōngrányòng

shìmínfēngzhuǎnyǎndiāo

yǎngsānbǎiniánzhuìzhǐshēn

píngshēngxuéshèmiàozàicuì

xiānxùncúnhuánghuángān

zhǐyàoxiōngzhōngcángchùshìyuánwěi

zhuódānyuányōngdài

piànqièshēngmíndòngqiúzhǎngjiǔ

lièshǐ廿niànjiāchuánjīng

quánxuǎnchàngtíngniánkuíbǐng诿wěi

zhòngyòngjiégōngbìngcuì

réncáihuāngyóutányánxíngbànbèiwěi

yínghàomínghǎnjīngruì

cāngmángshūnánběidiébēnkuì

rénxīnshǒupíngjiàngshuǐānzhì

chángèwànduōchóuhuàshēn

zhǎngduǎnchǐmíngqīngzhòngquánhéngbèi

zhēnzhuójīnjiānhuǎnyǒu

tǎngnéngxiézhīchūtàipíngzhì

tǎoshēngyùnwǎngwǎngzàochāo

zhōushěnshàngqiānliúhuángguāi

huísānbǎipiānzhǔnxiān

zhèngtángyīnzhūlián

zàibiànérzhìdàokǔnàoxìn

shīwénzuìjīnzhòngduóshènsuǒ

shāndòuzhǐhángōngchàfèi

shuǐhuǒtóngjiùmíndòngchètiānrén

shàngzhěmíngjiàoxiàzhěshēnqīng

xìngyǒumiáozhīpàibiànjīngwèi

měidāngzhìluànfángfǎnwèi

néngcùnguǎnduāndòuhuíyuán

suǒzhēngguómìngguāngōngzhàn

liùchuántīngchuī

xiàyǒuzhāngkuì

cháoshūgōudèngzài

jiǎoshuōléitóngdùnzhòngzhòng

hánmángyàoyàokānsǎozhòngxīnghuì

yīnyánlùnrénjuéwánnuò

fēiquánégānkūndǐngfèi

cǎoráoyīngxióngzhàngwèishì

báiduòyuāngànnèi

shírénbàohánshì

shìjiǎláiliǎngjīngtòngdìngcánlèi

chóujuéxiàolínggǎnchāngpíng

jīngfánshúwángcúnhuíshǒuháo

shěnsàngluànpínxiézhèngjiēdàozhí

tóujiǎozhīchēngjiānháofǎn

ànbàixuāntáijiāguóyōugǎnzhì

piāolíngzhéfāngtiáo

dōnghǎiwàngtāo西chuílǎnxíngshì

shìyùngǒuhuíwèiquēnángzhì

tànhuǒjǐngshěnshuāiyànnánchì

shāntángxiěwén

zhìrénxiǎojiàjiāngānshuì

língjūnyóuchǐhóumén

zhōngwàng

yīnqínbāo怀huáijuéshǎoyōuyóusuì

jiāoshílóngshélǎotiān

jiéyuànhànlínjìngyuèchuānshì

luànjiānshùqióngdào

yáofēngzòngchuítiānchì

zhòngyānméisuídàiguìgòusòng

yuánjīnggāiqiěyàotōngkǎoxiángqiěsuì

jīnzhībiānjīngwěi

xuézàiyōngyánwèimiǎozhì

kǎochuánzàishíshìwèichuánzáo

sàngmìng

zhāngdìngnánhuìyínlèi

zhìsānxiūkǒusònggōng

mínbiànzhěngdùnxièlángmiào

guīxiāngliángguānjiǔrèn

tiánjiǔshìpíngjiǎnyuèjiāocuì

dǎochuānyǒutóngwénbiélèi

jīngshùkuàixíngfēngzhènpèi

ānzhīgōngyánchíshēnhòuwèi

cànshīxuéjiǔgōngshēngbìngshì

dàowànzhǎngwèihuòhánzhàngshì

wèiqióngjīngguì

xiántǒngchuíshūnǎichéng

shìzhànghuántánjǐnyúntíng

sōnghuáyúngāozhejiǎoshùjiàn

shēnxīnzhāihuángyánwèiqiú??suìdēnggōngdìngshēngēng

shuíwèidàiyōngzhōngfēi

qìngkàibàngkǒngkuì

周龙藻简介

唐代·周龙藻的简介

江苏吴江人,字汉荀,号恒斋。岁贡生。高才实学。有《恒斋集》等。

...〔 ► 周龙藻的诗(21篇)