《送张鍊师归武当山》拼音版

元代范梈

sòngzhāngliànshīguīdāngshān--fànpēng

zhāngjūnyíngzhōurénláizuòdāng

shǐláidāngshízhexiègōng

zibǎishùbèishāoshāolái

zhūmáowànzhùkōngzhōngxiànjīn

xīnsānshínián

zhīguǐshén

yuánniándōnghànshīhuǒshāoguó

fāngjiāoáoliùyuèdiānchì

cháotíngàishēngguī

jiāngbèishǐxiāo

jūnshídàizhàoláigōngqīngchūshí

cháochuántiānwènhàn

jūnyúnchénzàohuàfēisuǒ

yīnyángyǒukāishízhìzhě

gōngqīngzhìshēngjīnkǒng

chìjīngzhàoyǐnshū

jiědàoxuánshìwéisuǒ

jūnwényóuràngxīnshínèiyōu

fēizhāngbáiquēdǎndānkǔn

chénshícáiqiǎnxiānchénshíxuésāi

chényǒucùnxīnyuànhòuhuáng

hòuhuángběnàimínmínjīnhànwèiè

huòzhězuìyǒuyóuhuángzhòngkāishì

xièyǒufāngzhòujìnyǒushì

shàngtángjiànmíngshuǐxiàtángkǎojīnshí

fēnqǐngmìngmèishuǎngshīshè

wèitándōngshìménjīnglíng

tíngzhōngxuánpiāopiāoshǔhēi

jūnlínhuīshǒushàngxiāozhí

zhǐhuīdōngfānglóngjuǎnshuǐdōnghǎi

zhǐhuī西fānglóngjuǎnshuǐlüè西

běinánzhōngyāngfāngzhí

mǒumǒujiǎzilòuxiàshí

zàitánshànghuà

fēnglóngfēiliánlièquē

jiāngfēngchíqiǎnléi

yúnféngsānchǐ

cóngshìyánwèishàngchì

zhìguǒxiǎngdòngdàng

chángshírénsuǒnánjūnruò

gōngqīngzòutiānzishìyǒubāo

chǒnghàomíngfān

jūnyuētiānzishèngqīngcóngchéngsuǒ

chéngǎntāntiāngōngkuàngnǎiguī

zuóshānzhōngshūzhìqīngzhái

xiàngláibǎizichíguīzàicháo

tūnshídōngbànshuāngxià

míngdāngzhǎnjiégòu西yán

shāntiánwǎnbàoshúzhīshùcǎizhāi

xiǎnyuánzhǎngréndàoshì

fánggǒuliùjǐnmáozéi

gōngjiāshìshìróngzhì

fāngzhīyòngshìshìshìděngkāng

suǒguòkōngyānzhīliú

chípiáojiǔzèngyuǎn

suìjiànjūnchàngwàngkōngzhōng

范梈简介

唐代·范梈的简介

范梈(pēng)(1272—1330)元代官员、诗人,与虞集、杨载、揭傒斯齐被誉为“元诗四大家”。字亨父,一字德机,人称文白先生,清江(今江西樟树)人。历官翰清江林院编修、海南海北道廉访司照磨、福建闽海道知事等职,有政绩,后以疾归。其诗好为古体,风格清健淳朴,用力精深,有《范德机诗集》。

...〔 ► 范梈的诗(628篇)