《王徵君潢具舟城西同楚二沙门小坐栅洪桥下》拼音版

清代顾炎武

wángzhēngjūnhuángzhōuchéng西tóngchǔèrshāménxiǎozuòzhàhóngqiáoxià--yán

jiāngcóng西láidōngzhǎnggàngāng

zhìjīnhàozhàhóngduìchénghéngshíliáng

luòzhàojīnlínghuǒmínshēngqiūliáng

dōuchéngjiǔchénbènchūjiāoqiěxiāngyáng

yǒuliùréncānglàng

pánzhōngshèguāguǒànluójiǔjiāng

shàngzuòlǎoshāménjiùmíngshěngláng

céngzhétíngkǎndānpáng

tiānzimíngshèngjìngzhūānchāng

nánzǒushìshēnzàibēnwáng

yǒushǎozhěshěnyóufēicháng

kěndàoxìngmíngshìzhīxíngcáng

shùjūnziméixuānáng

wèicāonányīnwèiyánshénshāng

liúzéizhōngzhōuchǔshídāngkēng

chūshíjùnnánguóānjiāng

xuèchéngjiānghànliúqiánwàng

xiānqīnqiǎnyuánchénxíng

běiluòkāiménsāntáidòngguāngmáng

dànyǔnmìngfānhòucánjīngxiāng

suìlìngsānchǔjiānāizāijiǔzhànchǎng

níngnánpèihóuyìnyānjìngchāng

chēngbīngshàngliúguódōngyáng

cáilüèshìrěnbēnxiáhuāng

luòyànhéngběihuíqióngshùnánxiáng

liándòngtíngshuǐliècúnzhōngxiāng

liányíngshísānzhèncháogāng

bànxiāngzhūsāngōnggāng

qiánzhōngchǔjūnzhǎngjiēyìnzhāng

guójiāyǒuchúwǎngwǎngyòngláng

liúzhǎngkūnmíng

mánzōudòujuétiānmángmáng

qǐngzhě西fāngbīngliánsuìzhēngchényáng

xīndàohuángyuǎnyǎnjuànfēnghuǒmáng

chǔsuīsāncúnrénjuéjiàng

èrjūnzizhìliàng

yúngōngkàngzhōngzhēnzuǒjiéfāng

tóushìqīngtiānjiànèryàoguāng

duōtóngxīnláizhūfāng

běnshìzhìlíngqiūshuāng

shìláixīntíngyàngòngbīnzhǔshāng

shìshénzhōuyánnánwàng

níngwèichǔqiúliúkōngzhānshang

顾炎武简介

唐代·顾炎武的简介

顾炎武

顾炎武(1613.7.15-1682.2.15),汉族,明朝南直隶苏州府昆山(今江苏省昆山市)千灯镇人,本名绛,乳名藩汉,别名继坤、圭年,字忠清、宁人,亦自署蒋山佣;南都败后,因为仰慕文天祥学生王炎午的为人,改名炎武。因故居旁有亭林湖,学者尊为亭林先生。明末清初的杰出的思想家、经学家、史地学家和音韵学家,与黄宗羲、王夫之并称为明末清初“三大儒”。其主要作品有《日知录》、《天下郡国利病书》、《肇域志》、《音学五书》、《韵补正》、《古音表》、《诗本音》、《唐韵正》、《音论》、《金石文字记》、《亭林诗文集》等。

...〔 ► 顾炎武的诗(412篇)