注音ㄈㄥ ㄖㄤˇ
封壤

词语解释
封壤[ fēng rǎng ]
⒈ 疆域;疆界。土堆。培土。
引证解释
⒈ 疆域;疆界。
引南朝 齐 谢朓 《与江水曹至干滨戏》诗:“别后能相思,何嗟异封壤。”
《旧唐书·德宗纪下》:“﹝ 吴少诚 ﹞凶狡成性,扇构多端,擅动甲兵,暴越封壤。”
⒉ 土堆。
引《太平御览》卷九四七引《符子》:“羣蚁曰:‘彼(指东海之鼇)之冠山何异我之戴粒,逍遥封壤之巔,伏乎窟穴也。’”
⒊ 培土。
引唐 韦应物 《西涧种柳》诗:“封壤自人力,生条在阳春。”
国语辞典
封壤[ fēng rǎng ]
⒈ 界域。
引唐·骆宾王〈与博昌父老书〉:「云雨俄别,封壤异乡。」
分字解释
※ "封壤"的意思解释、封壤是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
相关词语
- fēng wéi封壝
- fēng yù封域
- fēng suǒ封锁
- fēng zhěn封畛
- fēng zhuāng封桩
- fēng tǒng封筒
- fēng xī封狶
- fēng yì封邑
- kāi fēng开封
- fēng kǒu封口
- fēng hóu封侯
- fēng gài封盖
- fēng bì封闭
- fēng xī封豨
- fēng tǔ封土
- fēng bāo封包
- fēng pí封皮
- dìng fēng定封
- biān fēng边封
- chē fēng车封
- huáng rǎng黄壤
- huì rǎng秽壤
- bāng rǎng邦壤
- qián rǎng潜壤
- shā rǎng砂壤
- bó rǎng勃壤
- jī rǎng击壤
- cùn rǎng寸壤
- āi rǎng埃壤
- fēng rǎng封壤
- jué rǎng絶壤
- hào rǎng浩壤
- fén rǎng坟壤
- rǎng gé壤隔
- jǐn rǎng锦壤
- fēng rǎng风壤
- jiē rǎng接壤
- shǔ rǎng鼠壤
- rǎng jiè壤芥
- jiè rǎng界壤