注音ㄈㄣ ㄏㄨㄣ
氛昏

词语解释
氛昏[ fēn hūn ]
⒈ 亦作“氛昬”。
⒉ 云雾;烟霭。
⒊ 喻指昏愦惑乱的人。
引证解释
⒈ 亦作“氛昬”。
⒉ 云雾;烟霭。
引南朝 宋 鲍照 《舞鹤赋》:“既而氛昏夜歇,景物澄廓,星翻汉迴,晓月将落。”
唐 杜甫 《柴门》诗:“萧颯洒秋色,氛昏霾日车。”
⒊ 喻指昏愦惑乱的人。
引《文选·谢灵运<还旧园作见颜范二中书>诗》:“盛明盪氛昬,贞休康屯邅。”
李善 注:“言以盛明之德,而荡氛昬之徒。”
国语辞典
氛昏[ fēn hūn ]
⒈ 恶气。
引《文选·谢灵运·还旧园作见颜范二中书》:「盛明荡氛昏,贞休康屯邅。」
分字解释
※ "氛昏"的意思解释、氛昏是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
相关词语
- fēn yàn氛焰
- fēn yāo氛祅
- fēn huì氛秽
- hǎi fēn海氛
- dú fēn毒氛
- fēn yān氛烟
- qì fēn气氛
- jì fēn霁氛
- zhàng fēn瘴氛
- míng fēn瞑氛
- gòu fēn垢氛
- xiōng fēn凶氛
- yāo fēn祅氛
- luán fēn鸾氛
- fēn yǎng氛坱
- fēn yīn氛氤
- wàng fēn望氛
- fēn tè氛慝
- shèn fēn蜃氛
- hú fēn胡氛
- àn hūn hūn暗昏昏
- hūn náo昏挠
- hūn qì昏弃
- hūn mào昏冒
- hūn wàng昏忘
- hūn rǎo昏扰
- zuì hūn hūn醉昏昏
- dōng hūn东昏
- fēn hūn氛昏
- hūn wán昏顽
- hūn sù昏夙
- fā hūn发昏
- hūn wàng昏妄
- hūn sā昏撒
- hūn niè昏孽
- cháo hūn朝昏
- chéng hūn成昏
- hūn àn昏暗
- hūn nì昏逆
- hūn màn昏嫚