注音ㄈㄤˋ ㄐ一ㄠˋ
放教

词语解释
放教[ fàng jiào ]
⒈ 使;令。
引证解释
⒈ 使;令。
引唐 白居易 《春来频与李二十宾客同游因赠长句》诗:“可惜济时心力在,放教临水復登山。”
金 元好问 《满江红·嵩山中作》词:“暂放教老子据胡牀,邀明月。”
清 蒲松龄 《聊斋志异·瞳人语》:“此 芙蓉城 七郎子新妇归寧,非同田舍娘子,放教秀才胡覷。”
分字解释
※ "放教"的意思解释、放教是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
相关词语
- fàng quán放权
- fàng zhì放置
- fàng qíng放晴
- kuáng fàng狂放
- fàng jià放假
- fàng yǎn放眼
- xià fàng下放
- bìn fàng摈放
- fàng gē放歌
- fàng sì放肆
- tíng fàng停放
- duī fàng堆放
- fàng xīn放心
- luàn fàng乱放
- bāo fàng剥放
- fàng liàng放量
- ào fàng傲放
- fàng xíng放行
- fàng pì放屁
- fàng zòng放纵
- chěng jiào骋教
- jiào xùn教训
- zhí jiào执教
- shuō jiào説教
- èr jiào二教
- fān jiào番教
- bǎo jiào保教
- tuō jiào托教
- cí jiào慈教
- láo jiào劳教
- jiào yù教育
- jiào shì教室
- kǒng jiào孔教
- jiào zhǔ教主
- chàng jiào畅教
- jiào lè教勒
- tiáo jiào调教
- jiào cái教材
- jiào yuán教员
- jiào suō教唆