禅坐

词语解释
禅坐[ chán zuò ]
⒈ 谓僧侣端坐静修。
引证解释
⒈ 谓僧侣端坐静修。
引唐 王维 《过福禅师兰若》诗:“欲知禪坐久,行路长春芳。”
最近近义词查询:
堂轴的近义词(táng zhóu)棠梨的近义词(táng lí)堂馔的近义词(táng zhuàn)头白齿豁的近义词(tóu bái chǐ huō)堂威的近义词(táng wēi)头彩的近义词(tóu cǎi)堂音的近义词(táng yīn)头蚕的近义词(tóu cán)堂陛的近义词(táng bì)头舱的近义词(tóu cāng)唐虞之治的近义词(táng yú zhī zhì)堂奥的近义词(táng ào)堂屋的近义词(táng wū)堂族的近义词(táng zú)唐园的近义词(táng yuán)头拨的近义词(tóu bō)唐哉皇哉的近义词(táng zāi huáng zāi)堂萱的近义词(táng xuān)棠梨宫的近义词(táng lí gōng)通虏的近义词(tōng lǔ)
更多词语近义词查询