亲嫡

词语解释
亲嫡[ qīn dí ]
⒈ 嫡亲。
引证解释
⒈ 嫡亲。
引《旧五代史·唐书·明宗纪四》:“庚戌,詔诸道节度使男及亲嫡骨肉未沾恩命者,特许上闻。”
最近近义词查询:
称锤的近义词(chèng chuí)晨炊的近义词(chén chuī)澄壹的近义词(chéng yī)撑拒的近义词(chēng jù)澄阳的近义词(chéng yáng)称财的近义词(chēng cái)称锤落井的近义词(chèng chuí luò jǐng)撑口的近义词(chēng kǒu)称帝称王的近义词(chēng dì chēng wáng)澄窨的近义词(chéng xūn)撑扛的近义词(chēng káng)撑天柱地的近义词(chēng tiān zhù dì)撑拄的近义词(chēng zhǔ)陈请的近义词(chén qǐng)称比的近义词(chēng bǐ)称动的近义词(chēng dòng)澄神离形的近义词(chéng shén lí xíng)澄虑的近义词(chéng lǜ)澄意的近义词(chéng yì)称便的近义词(chēng biàn)
更多词语近义词查询