注音ㄉㄨㄣ ㄏㄨㄤˊ ㄕˊ ㄕˋ
敦煌石室

词语解释
敦煌石室[ dūn huáng shí shì ]
⒈ 亦称“敦煌石窟”。
引证解释
⒈ 亦称“敦煌石窟”。包括古代隶属 敦煌 境内的 莫高窟、西千佛洞、榆林窟 和 水峡口 小千佛洞 四窟。一般指 莫高窟,俗称 千佛洞。在 甘肃省 敦煌县 鸣沙山 山麓。其处有 三界寺,寺旁石室千馀,壁画、塑像(多系佛像)极多。自 东晋 迄 元,皆有建造。 清 光绪 二十六年(公元1900年),于复壁中发现藏经室,内藏手写佛经及美术作品等,极为丰富。写本最早为 晋安帝 义熙 二年(公元406年),最晚为 宋太宗 至道 三年(公元997年),而以 唐、五代 的为最多。 英 人 斯坦因、法 人 伯希和 等先后前往,掠去大量精品。石室写本部分业经整理印行。全国解放后列为重点文物保护单位之一。
国语辞典
敦煌石室[ dūn huáng shí shì ]
⒈ 地名。甘肃省敦煌县东南鸣沙山半腹地山麓有石室无数,俗称为「千佛洞」,旧称为「莫高窟」。于前秦苻坚建元二年(西元366)由僧人乐僔凿建经营。内藏六朝、隋、唐及五代人手写佛教经典及其他艺术品甚富,对我国文学艺术影响颇巨;清光绪二十六年(西元1900)发现,所藏多为英人斯坦因及法人伯希和先后择要搜罗而去,今藏伦敦博物馆和巴黎国民图书馆。
分字解释
※ "敦煌石室"的意思解释、敦煌石室是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
造句
1、近十年来从敦煌石室得写本残卷,收入罗氏《云窗丛刻》。
2、印度阿近他窟,我国敦煌石室,日本法隆寺金堂等之壁画,均系类似手法。
3、《敦煌石室写经题记与敦煌杂录》,许国霖编,商务印书馆1937年印行。
相关词语
- dūn kěn敦恳
- dūn chǔ敦处
- dūn lǜ敦率
- dūn zhōng敦忠
- dūn jiù敦旧
- dūn yuè敦阅
- dūn bī敦逼
- dūn ài敦爱
- dūn jìng敦敬
- hòu dūn dūn厚敦敦
- dūn pì敦辟
- dūn shuò敦硕
- dūn jìn敦进
- dūn měi敦美
- dūn jǐn敦谨
- dūn yǒu敦友
- dūn dūn敦敦
- dūn chì敦饬
- dūn lè敦乐
- dūn zhī敦祗
- huī huáng duó mù辉煌夺目
- huáng huáng煌煌
- wěi huáng韡煌
- dūn huáng biàn wén敦煌变文
- zài zhù huī huáng再铸辉煌
- huáng zhuó煌灼
- dūn huáng shì敦煌市
- huáng hù煌扈
- dūn huáng yí shū敦煌遗书
- dēng huǒ huī huáng灯火辉煌
- huī huáng jīn bì辉煌金碧
- wèi huáng煟煌
- yíng huáng荧煌
- liàng huáng huáng亮煌煌
- dūn huáng qū zǐ cí jí敦煌曲子词集
- huáng yì煌熠
- huáng kūn煌焜
- bǐng huáng炳煌
- dēng zhú huī huáng灯烛辉煌
- wèi lì huáng卫立煌
- qīng shí青石
- kè shí刻石
- bēng shí崩石
- shí kuài石块
- cǎi shí采石
- āi shí哀石
- léi shí礌石
- chéng shí乘石
- shí dān石担
- yù shí玉石
- mù shí木石
- shí rén shí mǎ石人石马
- fēng shí封石
- cū shí粗石
- jīn shí金石
- shí liú石榴
- bó shí博石
- diǎn shí点石
- fèi shí肺石
- chuǎng shí磢石
- bì shì碧室
- dì shì第室
- huà shì画室
- bǔ shì卜室
- dí shì嫡室
- lì shì磿室
- bù shì不室
- dì shì帝室
- fáng shì房室
- gōng shì弓室
- chéng shì成室
- è shì垩室
- cǎo shì草室
- fú shì伏室
- cì shì次室
- biān shì编室
- èr shì二室
- yù shì浴室
- ào shì奥室
- rù shì入室