注音ㄔㄤˊ ㄐ一ˊ
常疾

词语解释
常疾[ cháng jí ]
⒈ 经久不愈的病。
⒉ 指久病者。
引证解释
⒈ 经久不愈的病。
引《庄子·人间世》:“上有大役,则 支离 以有常疾不受功。”
晋 王羲之 《杂帖五》:“足下常疾何如?不得近问,邑邑。”
⒉ 指久病者。
引《管子·幼官》:“养孤老,食常疾,收孤寡。”
分字解释
※ "常疾"的意思解释、常疾是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
造句
1、上有大役,则支离以有常疾不受功;上与病者粟,则受三钟与十束薪。
2、上征武士,则支离攘臂于其间;上有大役,则支离以有常疾不受功;上与病者粟,则受三锺与十束薪。
相关词语
- cháng shí常识
- cháng lái cháng wǎng常来常往
- wán cháng玩常
- cháng tǐ常体
- cháng zūn常尊
- cháng xù常序
- cháng zhù常住
- cháng wù常物
- cháng cháng常常
- rì cháng日常
- cháng zhǔ常主
- cháng zhí常职
- zhào cháng照常
- fēi cháng非常
- fǎn cháng反常
- bǎi cháng百常
- cháng tài常态
- cháng xī常羲
- cháng wēn常温
- cháng yáng常羊
- jǐn jí谨疾
- hǒu jí吼疾
- jí yǎng疾养
- tuō jí讬疾
- chú jí除疾
- jí shù疾竖
- jié jí洁疾
- jí zǒu疾走
- jí tíng疾霆
- chóu jí仇疾
- fēng jí风疾
- chóu jí愁疾
- jí yàng疾恙
- hán jí寒疾
- jí zēng疾憎
- bī jí逼疾
- gū jí孤疾
- cí jí辞疾
- huǐ jí毁疾
- chán jí谗疾