注音ㄓㄤˋ ㄏㄨㄛˇ
仗火

词语解释
仗火[ zhàng huǒ ]
⒈ 〈方〉:打仗;战争的烟火;战斗。
例这些老兵是久经仗火摔打过的人。
英battle;
引证解释
⒈ 指战斗。
引郭沫若 《金刚坡下》三:“﹝他﹞又说仗火打得很紧,如果他是战死了,要我替他守寡,不要嫁,把儿子抚养成人,替他报仇。”
《中国歌谣资料·送干粮》:“包干粮,送给你,裹单衣,捎给你……你把仗火打的好,也有为妻一份力。”
分字解释
※ "仗火"的意思解释、仗火是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
造句
1、程老大,有情况,那是羊楼峒在开仗火。
2、大道原来仗火功,修持次序要深穷。
相关词语
- hàn zhàng汉仗
- duì zhàng队仗
- hè zhàng鹤仗
- xuán zhàng玄仗
- lā zhàng拉仗
- shèng zhàng胜仗
- fǎ zhàng法仗
- jū zhàng鞠仗
- yī zhàng依仗
- yìng zhàng硬仗
- píng zhàng凭仗
- yǎng zhàng仰仗
- xìn zhàng信仗
- róng zhàng戎仗
- yǐ zhàng倚仗
- qiú zhàng球仗
- pì zhàng辟仗
- yá zhàng牙仗
- dǎ zhàng打仗
- jiǎ zhàng甲仗
- huǒ xīng火星
- huǒ diàn火电
- lú huǒ炉火
- huǒ huà火化
- huǒ qiú火球
- míng huǒ明火
- huǒ xiàn火线
- lí huǒ离火
- huǒ yàn火焰
- zǎn huǒ攒火
- é huǒ讹火
- huǒ guō火锅
- huǒ shén火神
- huǒ qì火器
- huǒ jiàn火箭
- huǒ huǒ火火
- zhí huǒ执火
- dà huǒ大火
- è huǒ饿火
- màn huǒ慢火