注音ㄒ一ㄡ ㄕㄤˋ ㄖㄣˊ
休上人

词语解释
休上人[ xiū shàng rén ]
⒈ 南朝宋僧惠休的别称。
引证解释
⒈ 南朝 宋 僧 惠休 的别称。
引《文选·江淹<杂体诗·休上人>》 李善 注:“沉约 《宋书》曰:‘沙门 惠休,善属文, 徐湛之 与之甚厚, 世祖 命使还俗,本姓 汤,位至 扬州 从事也。’”
吕向 注:“沙门 惠休,姓 汤 氏。上人则沙门之尊称。”
唐 杜甫 《留别公安太易沙门》诗:“隐居欲就 庐山 远,丽藻初逢 休上人。”
仇兆鳌 注:“宋 惠休,姓 汤 氏,能诗, 宋世祖 令其还俗。”
分字解释
※ "休上人"的意思解释、休上人是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
相关词语
- huān xiū欢休
- xiū níng休宁
- qǐ xiū乞休
- xiū xiū sàn休休散
- líng xiū灵休
- xiū jià休假
- gān xiū甘休
- tóng xiū同休
- xiū jìn休祲
- qián xiū前休
- bù xiū不休
- chǎng xiū厂休
- xiū míng休名
- xiū mǎ休马
- shén xiū神休
- pǐ xiū匹休
- mǎi xiū mài xiū买休卖休
- xiū xī休息
- wǔ xiū午休
- lè xiū勒休
- jiù shàng就上
- dāng shàng当上
- shàng gǔ上古
- miàn shàng面上
- lù shàng路上
- ān shàng安上
- qī shàng欺上
- wǎng shàng枉上
- shàng fēng上风
- shàng è上颚
- shàng mǎ上马
- shàng chéng上乘
- fù shàng附上
- shàng shàng上上
- dì shàng地上
- bù shàng不上
- zhǔ shàng主上
- wú shàng shàng pǐn无上上品
- shàng liú上流
- shàng piān shàng lùn上篇上论
- cūn rén村人
- bī rén逼人
- rén shān rén hǎi人山人海
- rén fú rén xīng人扶人兴
- yán rén rén shū言人人殊
- lóng rén聋人
- guǎ rén寡人
- dào rén道人
- lóu rén寠人
- chéng rén成人
- má rén麻人
- ài rén爱人
- bāng rén帮人
- liǎng rén两人
- lì rén dá rén立人达人
- rén qiān rén wàn人千人万
- fàng rén放人
- dà rén bù jiàn xiǎo rén guài大人不见小人怪
- cháng rén常人
- ān rén安人