注音ㄊㄨˇ ㄐ一ㄤ
土疆

词语解释
土疆[ tǔ jiāng ]
⒈ 领土;疆界。
引证解释
⒈ 领土;疆界。
引《诗·大雅·崧高》:“王命 召伯,彻 申伯 土疆。”
三国 魏 曹植 《汉武帝赞》:“威振百蛮,恢拓土疆。”
宋 曾巩 《本朝政要策·军赏罚》:“国家所取,惟土疆尔。”
《红楼梦》第一一四回:“海疆一带,小民不安……主上因我熟悉土疆,命我前往安抚。”
分字解释
※ "土疆"的意思解释、土疆是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
造句
1、慢藏诲盗,遂开门揖让,裂弃土疆,以苟延旦夕之命,久假不归,重以破弃。
相关词语
- rǎng tǔ壤土
- wò tǔ沃土
- chǐ tǔ尺土
- duī tǔ堆土
- tǔ zhōng土中
- fēng tǔ封土
- zhǎng tǔ掌土
- dì tǔ地土
- tǔ zǔ土组
- chuān tǔ川土
- tǔ pēi土胚
- ní tǔ泥土
- tǔ xīng土星
- fú tǔ幅土
- chǒu tǔ丑土
- lǐng tǔ领土
- dòng tǔ动土
- tǔ nì土逆
- tǔ náng土馕
- jìng tǔ净土
- jiāng yǔ疆宇
- bǐ jiāng鄙疆
- sī jiāng司疆
- jiāng jìn jiǔ疆进酒
- kāi jiāng开疆
- jiāng yāo疆妖
- jiāng chéng疆城
- shū jiāng殊疆
- lián jiāng连疆
- jiāng què疆确
- biān jiāng边疆
- pì jiāng辟疆
- gù jiāng故疆
- jiāng wài疆外
- jiāng dù疆度
- jiāng fǔ疆辅
- jiāng yě疆冶
- quǎn jiāng畎疆
- jiāng jiè疆界
- jiāng chén疆臣