注音ㄑ一ㄥ ㄑ一ㄣˊ
青琴

词语解释
青琴[ qīng qín ]
⒈ 传说中的女神名。
⒉ 泛指姣美的歌姬舞女。
⒊ 指琴。古代以青桐木制琴最佳,故称。
引证解释
⒈ 传说中的女神名。
引《史记·司马相如列传》:“若夫 青琴 宓妃 之徒,絶殊离俗,姣冶嫺都。”
司马贞 索隐引 伏俨 曰:“青琴,古神女也。”
⒉ 泛指姣美的歌姬舞女。
引唐 李贺 《秦王饮酒》诗:“仙人烛树蜡烟轻, 青琴 醉眼泪泓泓。”
元 范子安 《竹叶舟》第四折:“自有霓裳羽袖纤腰舞,自有 絳树 青琴 皓齿歌。”
⒊ 指琴。古代以青桐木制琴最佳,故称。
引唐 李峤 《乌》诗:“白首何年改,青琴此夜弹。”
明 杨慎 《綵扇赋》:“瑶琴兮青琴,知音兮赏音。”
分字解释
※ "青琴"的意思解释、青琴是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
相关词语
- dēng qīng灯青
- qīng wā青蛙
- qīng tái青苔
- qīng jiāo青椒
- biǎn qīng扁青
- diāo qīng雕青
- qīng cuì青翠
- qīng lài青睐
- qīng yún青云
- qīng gōng青工
- dà qīng大青
- fǎn qīng返青
- zàng qīng藏青
- yǎ qīng雅青
- qīng tiān青天
- qīng shǐ青史
- dòng qīng冻青
- qīng chūn青春
- cháng qīng长青
- yù yù qīng qīng郁郁青青
- qín chuān琴川
- qín chóng琴虫
- fèng qín凤琴
- zhuó qín斫琴
- mù qín木琴
- qín tóng琴童
- tiáo qín调琴
- qín sī琴丝
- qín shì琴氏
- qín yùn琴韵
- léi qín雷琴
- kàng qín炕琴
- qín yì琴弈
- qín sè琴瑟
- qín kè琴客
- qín gāo琴高
- gōng qín公琴
- qín shāng琴觞
- qín gōng琴工
- qín yǐn琴引