注音ㄇㄢˋ ㄌㄤˊ
漫郎

词语解释
漫郎[ màn láng ]
⒈ 指唐朝元结。借指放浪形骸不守世俗检束的文人。
引证解释
⒈ 指 唐 朝 元结。
引唐 颜真卿 《容州都督兼御史中丞本管经略使元君表墓碑铭》序:“将家 瀼 滨,乃自称浪士,著《浪説》七篇。及为郎,时人以浪者亦漫为官乎,遂见呼为‘漫郎’。”
宋 黄庭坚 《彫陂》诗:“穷山为吏如 漫郎,安能为人作嚆矢。”
宋 朱熹 《寿母生朝》诗之三:“徙居邂逅成嘉遯,捧檄因循愧 漫郎。”
⒉ 借指放浪形骸不守世俗检束的文人。
引郁达夫 《穷乡独立日暮苍茫顾影自伤漫然得句》诗:“只愁物换星移后,反被旁人唤 漫郎。”
分字解释
※ "漫郎"的意思解释、漫郎是什么意思由古诗词汇汉语词典查词提供。
相关词语
- mí màn迷漫
- hàn màn汗漫
- màn miè漫灭
- màn bù漫步
- màn tóu漫头
- fú màn浮漫
- bái màn màn白漫漫
- màn shuō漫说
- fàng màn放漫
- hùn màn混漫
- màn yín漫吟
- màn rán漫然
- màn yě漫野
- màn pō漫坡
- màn wèi漫味
- yè màn màn夜漫漫
- hū màn忽漫
- màn lù漫録
- màn mí漫靡
- rǒng màn宂漫
- lín láng林郎
- láng zhǔ郎主
- ér láng儿郎
- lìng láng令郎
- láng wéi郎闱
- láng chén郎臣
- èr láng二郎
- zhǎo láng爪郎
- ruǎn láng阮郎
- láng zhì郎秩
- láng wèi郎位
- láng shè郎舍
- láng bà郎罢
- xīn láng新郎
- láng qián郎潜
- láng nǎi郎奶
- jùn láng俊郎
- jié láng杰郎
- jiǎng láng讲郎
- láng bó郎伯